Remote cửa cuốn chính hãng, giá tốt

Thảo luận trong 'Khác' bắt đầu bởi ennho011, 23/1/19.

  1. Tỉnh/Thành:

  2. Tình trạng:

  3. Giá bán:

    0 VNĐ
  4. Điện thoại:

    0966581290
  5. Địa chỉ:

  6. Thông tin:

    23/1/19, 7 Trả lời, 235 Đọc
  1. ennho011

    ennho011 New Member

    Tham gia:
    15/1/19
    Bài viết:
    32
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $6,072.98
    [​IMG]

    Công ty Cửa Cuốn Nguyễn Gia chuyên kinh doanh các loại Cửa Cuốn.Ngoài ra chúng tôi còn nhận Làm thêm các loại Remote Cửa Cuốn Chính Hãng Và Sao Chép.

    - Loại chìa khóa remote cửa cuốn sao chép có 3 loại ******* ( Để Có thể Sao chép remote cửa cuốn thành công Cần 1 chìa remote quý khách đang dùng còn hoạt động bình thường)

    - Copy remote bằng máy chuyên dụng – độ bền cao – Tất Cả các loại remote , kể cả mã nhãy . Riêng dòng mã nhảy sau khi copy xong , vẫn phải kích hoạt hộp điều khiển để đồng bộ.

    Đặt hàng chìa khóa cửa cuốn - Gọi Ngay 0903 05 01 37

    Công Ty Cửa Cuốn Nguyễn Gia Có Phân Phối Nguyên Bộ Hộp Nhận Tín Hiệu Remote cửa Cuốn Cho Quý Khách nào cần thay nguyên bộ remote mới ( 1 Bộ Remote bao gồm : 1 hộp nhận tín hiệu và 2 chìa remote đi kèm)

    1. Loại Công Nghệ Đài Loan: 1.000 .000 đ/ 1 Bộ ( bao gồm 1 hộp thu + 2 chìa remote )

    [​IMG]

    2. Loại Công Nghệ Đài Loan: 1.400 .000 đ/ 1 Bộ ( bao gồm 1 hộp thu + 2 chìa remote )

    [​IMG]

    3. Loại Đài Loan Chống Nước – Mã Nhảy : 1.800 .000 đ/ 1 Bộ ( bao gồm 1 hộp thu + 2 chìa remote )
    [​IMG]

    4. Bình Lưu Điện AZ DOOR (Dùng cho motor sức tải Dưới 600kg )

    [​IMG]

    - Công Nghệ Đức – Tự Sạc – Tự Xả Điện Trong Bình Ắc Qui Sau 20 Ngày
    - Bảo Hành 12 Tháng 1 đổi 1
    - Giá 3.000.000 đ/ Bình

    CÔNG TY TNHH TM TƯ VẤN QUỐC TẾ NGUYỄN GIA
    Địa chỉ: 899 Hoàng Sa. Phường 11. Quận 3. TP.HCM ( Đối Xéo CoopMart)
    SĐT: 028.6681.7586
    Hotline: 0903.05.01.37 - 0903.04.01.37
    Email: kinhdoanh@cuacuonnguyengia.com
    Website: cuacuonnguyengia.com
  2. nguyenthihanoimoi

    nguyenthihanoimoi New Member

    Tham gia:
    20/1/19
    Bài viết:
    11
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $3,003.07
    chuyển nhà thành hưng hà nội 40 năm trước, tôi chỉ là cô bé 7 tuổi, người bé tẹo nhưng những ký ức cùng cha mẹ và anh chị trong gia đình đi chạy giặc và những ngày cùng chị gái bị lạc trong rừng không thể nào quên được”, chị Lê Thị Bay mở đầu câu chuyện với PV Dân Việt.

    Tháng 2.1979, khi quân xâm lược Trung Quốc tràn sâu vào tỉnh Cao Bằng, cũng như những người dân cùng xóm, gia đình ông Lê Văn Tiệu (bố chị Bẩy và Bay) cùng chạy vào xã Bình Dương, huyện Hòa An, Cao Bằng để tìm đường xuyên ra quốc lộ 3 về hướng Bắc Kạn. Tối hôm đó sau khi ngớt tiếng súng, gia đình ông Tiệu và một số gia đình khác tìm đến một lán trên rẫy của người dân địa phương để trú chân.

    Một số gia đình có đèn dầu mang theo nhưng không ai dám thắp vì sợ có ánh sáng quân Trung Quốc sẽ ập đến. Giữa không gian yên ắng đó bỗng trong đoàn có người làm rơi chiếc vung nồi kêu loảng xoảng. Mọi người phát hoảng lo là giặc đến nên chạy tứ tung. Bố dắt tôi và chị Bẩy chạy, còn mẹ và các anh chị chạy hướng khác”, chị Bay kể.

    Trời tối, bố con chị Bay dắt díu nhau vừa chạy vừa tìm đường, mấy lần định xuống đường dân sinh nhưng nghe tiếng quân Trung Quốc gọi nhau í ới lại phải chạy tiếp. Qua một đêm và một ngày không tìm người thân, quen nào, sẩm tối hôm đó khi đến khu rừng ở Tài Hồ Sìn ông Tiệu đưa hai cô con gái nằm ở gốc cây, lấy lá chuối khô che lên người hai con rồi dặn: Con nằm yên ở đây, bố đi tìm đường lát quay lại đón.

    Ra tìm đường, ông Tiệu bị dân quân xã nghi ngờ là gián điệp cho quân Trung Quân nên giữ lại. Dù ông giải thích, van xin còn hai con nhỏ đang nằm ở bìa rừng nhưng không ai tin. Ông bị giữ hết đêm, đến hôm sau nhờ nói tên người quen và được họ đến bảo lãnh ông mới được thả. Quay trở về nơi hai con gái nằm ông bàng hoàng khi chúng không còn ở đó. Chạy tìm khắp xung quanh nhưng không thấy bóng dáng con đâu.

    Mẹ cạn hết nước mắt

    “Sáng hôm sau hai chị em ngủ dậy không thấy bố đâu nên chạy đi tìm và bắt đầu bị lạc. Chị dắt em men theo suối vừa đi vừa gọi bố, giữa rừng vắng thỉnh thoảng tiếng pháo giặc nổ xé rừng, chim bay dáo dác. Hai chị em sợ quá chạy ngã dúi dụi”, chị Bay cho biết.

    Những ngày còn ở nhà hai đứa trẻ Bẩy 9 tuổi, Bay 7 tuổi vẫn được bố mẹ xào lõi chuối cho ăn, nhờ thế những ngày đầu bị lạc họ cũng biết tìm đến những cây chuối bị đổ trong rừng để tước vỏ lấy lõi về ăn sống, rồi ăn quả chuối rừng. Một tối cô bé Bay mang quả chuối rừng hái được hồi chiều ra ăn, nhưng chuối chưa chín, chát không ăn được nên cô bé bỏ vào túi áo rồi nằm thiếp đi. Quả chuối vô tình được ủ hơi nóng từ người nên sáng hôm sau chín hơn và ăn không bị chát. “Từ đó mình có thêm kinh nghiệm, mỗi tối khi đi ngủ lại ủ hai quả chuối rừng vào người để chín sáng ra có cái ăn”, chị Bay nhớ lại.

    Khoảng thời gian bị lạc trong rừng, ban ngày hai chị em dắt nhau đi tìm bố mẹ, đến tối tìm bãi đất trống rồi lấy lá cây làm chiếu, phủ lên chân. Hai chị em cởi áo bông và áo len vẫn mặc làm chăn đắp. Ngày qua ngày, hai chị em càng đi tìm càng bị lạc xa hơn, người cứ lả dần đi vì đói khát.

    “Có lần đói quá hai chị em bò vào rẫy để mót sắn. Trông thấy củ sắn nhỏ bằng đầu ngón chân cái hai chị em dùng cây hì hụi bới mãi nhưng củ sắn chỉ nhô ra chưa được 10cm. Hai chị em chụm lại cùng nhổ nhưng vì không còn sức nên bị ngã ngửa rồi lăn xuống chân đồi. Lúc lồm cồm bò dậy, giây phút hồn nhiên của tuổi thơ ùa về nên hai chị em đã cười, nhưng vì tiếng cười yếu ớt nghe như tiếng thở dài. Trời tối, chị em lại bảo nhau tìm chỗ ngủ để sáng mai đào tiếp, nhưng sáng ra củ sắn vừa nhô lên đó bị con dúi ăn hết”, chị Bay kể.

    Thời gian đó cô bé Bay đang ở tuổi thay răng, những lúc đào được khoai, sắn trên rẫy chị Bẩy phải nhá đút cho em. Trong những ngày hai chị em ngủ trong rừng, một đêm trời mưa rất to kéo dài hết đêm. Hai chị em dắt nhau tới một gốc cây to đứng ôm nhau khóc tới sáng. Ở nơi xa, mẹ của hai bé bà Lê Thị Đoa cũng cạn hết nước mắt.

    Trong những ngày đó gia đình cô bé Bẩy – Bay tổ chức đi tìm kiếm khắp nơi, họ băng qua bao cánh rừng, khe suối nhưng không có kết quả. Có lúc nghe người dân địa phương bảo đêm nghe tiếng khóc của trẻ em khu này, khu kia, nhưng khi người nhà hai bé đến nơi lại chỉ tiếng có dấu chân mà không thấy bóng người.

    “Càng ngày hai chị em càng mệt lả, tai ù, mắt nhìn chỉ thấy mờ mờ. Có những lúc nghe thấy tiếng người ở gần nhưng sợ là quân Trung Quốc nên không dám ra”, chị Bay nói.

    Một buổi sáng tháng 3.1979, khi mặt trời lên cao, những tia nắng rọi qua các tán lá rừng, hai cô bé Bẩy – Bay dìu nhau ra phía bờ suối. Họ bỗng nghe thấy tiếng gọi “Bẩy – Bay ơi”. Cô bé Bay lúc này còn tỉnh táo hơn chị nên đã nói “hình như có tiếng gọi mình”. Hai chị em ngồi thụp xuống bên một lùm cây. Tiếng gọi “Bẩy – Bay” mỗi lúc một gần. Cô bé Bẩy dồn sức cố u lên một tiếng. Theo tiếng thưa yếu ớt, ông Lê Văn Tiệu và người con gái lớn gạt những vạt cây tìm tới. Hai người vỡ òa khi thấy cô bé Bẩy – Bay đang co ro trong lùm cây. Tính tới hôm đó, hai bé Bẩy – Bay đã trải qua đúng 23 ngày lạc cha, mẹ, người thân.

    Ông Nông Thanh Quế, nguyên Chủ tịch Hội Nhà báo Cao Bằng (ảnh rể của hai chị Bẩy - Bay) nhớ lại: Sau ngày hai người được đưa về nhà, cô bé Bẩy bị ảnh hưởng nên hằng ngày cứ im lặng, ngồi đâu ngồi đó, phải mất một thời gian sau mới trở lại bình thường. Còn cô bé Bay dù sức khỏe chưa phục hồi nhưng vẫn cố chống gậy bước ra khi hàng xóm, người quen của gia đình khắp nơi đến thăm hỏi. Có người còn chạy tới ôm bé, sờ tay, chân để xem có phải đúng thật là người đã trở về trong câu chuyện cổ tích.
  3. nguyenthihanoimoi

    nguyenthihanoimoi New Member

    Tham gia:
    20/1/19
    Bài viết:
    11
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $3,003.07
    chuyển nhà thành hưng hà nội 40 năm trước, tôi chỉ là cô bé 7 tuổi, người bé tẹo nhưng những ký ức cùng cha mẹ và anh chị trong gia đình đi chạy giặc và những ngày cùng chị gái bị lạc trong rừng không thể nào quên được”, chị Lê Thị Bay mở đầu câu chuyện với PV Dân Việt.

    Tháng 2.1979, khi quân xâm lược Trung Quốc tràn sâu vào tỉnh Cao Bằng, cũng như những người dân cùng xóm, gia đình ông Lê Văn Tiệu (bố chị Bẩy và Bay) cùng chạy vào xã Bình Dương, huyện Hòa An, Cao Bằng để tìm đường xuyên ra quốc lộ 3 về hướng Bắc Kạn. Tối hôm đó sau khi ngớt tiếng súng, gia đình ông Tiệu và một số gia đình khác tìm đến một lán trên rẫy của người dân địa phương để trú chân.

    Một số gia đình có đèn dầu mang theo nhưng không ai dám thắp vì sợ có ánh sáng quân Trung Quốc sẽ ập đến. Giữa không gian yên ắng đó bỗng trong đoàn có người làm rơi chiếc vung nồi kêu loảng xoảng. Mọi người phát hoảng lo là giặc đến nên chạy tứ tung. Bố dắt tôi và chị Bẩy chạy, còn mẹ và các anh chị chạy hướng khác”, chị Bay kể.

    Trời tối, bố con chị Bay dắt díu nhau vừa chạy vừa tìm đường, mấy lần định xuống đường dân sinh nhưng nghe tiếng quân Trung Quốc gọi nhau í ới lại phải chạy tiếp. Qua một đêm và một ngày không tìm người thân, quen nào, sẩm tối hôm đó khi đến khu rừng ở Tài Hồ Sìn ông Tiệu đưa hai cô con gái nằm ở gốc cây, lấy lá chuối khô che lên người hai con rồi dặn: Con nằm yên ở đây, bố đi tìm đường lát quay lại đón.

    Ra tìm đường, ông Tiệu bị dân quân xã nghi ngờ là gián điệp cho quân Trung Quân nên giữ lại. Dù ông giải thích, van xin còn hai con nhỏ đang nằm ở bìa rừng nhưng không ai tin. Ông bị giữ hết đêm, đến hôm sau nhờ nói tên người quen và được họ đến bảo lãnh ông mới được thả. Quay trở về nơi hai con gái nằm ông bàng hoàng khi chúng không còn ở đó. Chạy tìm khắp xung quanh nhưng không thấy bóng dáng con đâu.

    Mẹ cạn hết nước mắt

    “Sáng hôm sau hai chị em ngủ dậy không thấy bố đâu nên chạy đi tìm và bắt đầu bị lạc. Chị dắt em men theo suối vừa đi vừa gọi bố, giữa rừng vắng thỉnh thoảng tiếng pháo giặc nổ xé rừng, chim bay dáo dác. Hai chị em sợ quá chạy ngã dúi dụi”, chị Bay cho biết.

    Những ngày còn ở nhà hai đứa trẻ Bẩy 9 tuổi, Bay 7 tuổi vẫn được bố mẹ xào lõi chuối cho ăn, nhờ thế những ngày đầu bị lạc họ cũng biết tìm đến những cây chuối bị đổ trong rừng để tước vỏ lấy lõi về ăn sống, rồi ăn quả chuối rừng. Một tối cô bé Bay mang quả chuối rừng hái được hồi chiều ra ăn, nhưng chuối chưa chín, chát không ăn được nên cô bé bỏ vào túi áo rồi nằm thiếp đi. Quả chuối vô tình được ủ hơi nóng từ người nên sáng hôm sau chín hơn và ăn không bị chát. “Từ đó mình có thêm kinh nghiệm, mỗi tối khi đi ngủ lại ủ hai quả chuối rừng vào người để chín sáng ra có cái ăn”, chị Bay nhớ lại.

    Khoảng thời gian bị lạc trong rừng, ban ngày hai chị em dắt nhau đi tìm bố mẹ, đến tối tìm bãi đất trống rồi lấy lá cây làm chiếu, phủ lên chân. Hai chị em cởi áo bông và áo len vẫn mặc làm chăn đắp. Ngày qua ngày, hai chị em càng đi tìm càng bị lạc xa hơn, người cứ lả dần đi vì đói khát.

    “Có lần đói quá hai chị em bò vào rẫy để mót sắn. Trông thấy củ sắn nhỏ bằng đầu ngón chân cái hai chị em dùng cây hì hụi bới mãi nhưng củ sắn chỉ nhô ra chưa được 10cm. Hai chị em chụm lại cùng nhổ nhưng vì không còn sức nên bị ngã ngửa rồi lăn xuống chân đồi. Lúc lồm cồm bò dậy, giây phút hồn nhiên của tuổi thơ ùa về nên hai chị em đã cười, nhưng vì tiếng cười yếu ớt nghe như tiếng thở dài. Trời tối, chị em lại bảo nhau tìm chỗ ngủ để sáng mai đào tiếp, nhưng sáng ra củ sắn vừa nhô lên đó bị con dúi ăn hết”, chị Bay kể.

    Thời gian đó cô bé Bay đang ở tuổi thay răng, những lúc đào được khoai, sắn trên rẫy chị Bẩy phải nhá đút cho em. Trong những ngày hai chị em ngủ trong rừng, một đêm trời mưa rất to kéo dài hết đêm. Hai chị em dắt nhau tới một gốc cây to đứng ôm nhau khóc tới sáng. Ở nơi xa, mẹ của hai bé bà Lê Thị Đoa cũng cạn hết nước mắt.

    Trong những ngày đó gia đình cô bé Bẩy – Bay tổ chức đi tìm kiếm khắp nơi, họ băng qua bao cánh rừng, khe suối nhưng không có kết quả. Có lúc nghe người dân địa phương bảo đêm nghe tiếng khóc của trẻ em khu này, khu kia, nhưng khi người nhà hai bé đến nơi lại chỉ tiếng có dấu chân mà không thấy bóng người.

    “Càng ngày hai chị em càng mệt lả, tai ù, mắt nhìn chỉ thấy mờ mờ. Có những lúc nghe thấy tiếng người ở gần nhưng sợ là quân Trung Quốc nên không dám ra”, chị Bay nói.

    Một buổi sáng tháng 3.1979, khi mặt trời lên cao, những tia nắng rọi qua các tán lá rừng, hai cô bé Bẩy – Bay dìu nhau ra phía bờ suối. Họ bỗng nghe thấy tiếng gọi “Bẩy – Bay ơi”. Cô bé Bay lúc này còn tỉnh táo hơn chị nên đã nói “hình như có tiếng gọi mình”. Hai chị em ngồi thụp xuống bên một lùm cây. Tiếng gọi “Bẩy – Bay” mỗi lúc một gần. Cô bé Bẩy dồn sức cố u lên một tiếng. Theo tiếng thưa yếu ớt, ông Lê Văn Tiệu và người con gái lớn gạt những vạt cây tìm tới. Hai người vỡ òa khi thấy cô bé Bẩy – Bay đang co ro trong lùm cây. Tính tới hôm đó, hai bé Bẩy – Bay đã trải qua đúng 23 ngày lạc cha, mẹ, người thân.

    Ông Nông Thanh Quế, nguyên Chủ tịch Hội Nhà báo Cao Bằng (ảnh rể của hai chị Bẩy - Bay) nhớ lại: Sau ngày hai người được đưa về nhà, cô bé Bẩy bị ảnh hưởng nên hằng ngày cứ im lặng, ngồi đâu ngồi đó, phải mất một thời gian sau mới trở lại bình thường. Còn cô bé Bay dù sức khỏe chưa phục hồi nhưng vẫn cố chống gậy bước ra khi hàng xóm, người quen của gia đình khắp nơi đến thăm hỏi. Có người còn chạy tới ôm bé, sờ tay, chân để xem có phải đúng thật là người đã trở về trong câu chuyện cổ tích.
  4. himhthanh664

    himhthanh664 Member

    Tham gia:
    4/3/19
    Bài viết:
    66
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $2,740.93
    chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi và chồng lớn lên cùng nhau ở vùng quê nghèo. Tôi 34 tuổi, còn anh 35. Chúng tôi yêu nhau cuối cấp 3. Tốt nghiệp cấp 3, tôi học trung cấp, còn anh học đại học. Ra trường đi làm được một năm thì tôi dính bầu, lúc này anh đang học năm thứ 3. Khi tôi thông báo, anh rất vui và chỉ nói đúng một câu: mọi chuyện để anh lo. Anh báo với gia đình. Cả hai bên gia đình đều phản đối quyết liệt, nhưng anh đã vượt qua mọi chỉ trích, đàm tiếu. Mọi người nhìn anh với ánh mắt mỉa mai, coi thường. Chúng tôi tổ chức đám cưới sau một tháng.

    Sau khi thành vợ chồng, cuộc sống của chúng tôi gặp muôn vàn khó khăn, đồng lương ít ỏi của nhân viên văn phòng không đủ chi tiêu cho cuộc sống gia đình 3 người. Sau giờ làm hành chính, tôi làm thêm đến tối khuya mới về, anh lo học năm thứ 4 và chăm con. Cuộc sống nghèo khó nhưng cả hai rất yêu thương nhau, hôm nào anh cũng đợi tôi về mới ăn cơm, chăm sóc để tôi dễ ngủ, chăm con khi con khóc. Tôi thật sự rất mệt mỏi nhưng chưa bao giờ than thở với chồng. Anh cũng cố gắng và ra trường. Mới ra trường, anh chưa có việc làm nhưng không cho tôi đi làm thêm nữa. Anh chạy vạy xin việc khắp nơi, làm bất cứ việc gì người khác thuê, không quản nặng nhọc, vất vả. Rồi anh trúng tuyển vào dạy học tại trường. Chúng tôi có em bé thứ 2. Cuộc sống đỡ khó khăn nhưng vẫn còn túng thiếu nhiều.

    Anh chịu khó học hỏi, nghiên cứu cách kiếm tiền online. Cuối cùng anh cũng tìm ra công việc làm thêm phù hợp với chuyên ngành của mình. Sau giờ dạy, anh dành toàn bộ thời gian bên chiếc máy tính, lúc nào cũng đến một hai giờ sáng mới ngủ. Anh làm thêm khá thành công, thu nhập cao so với lương chính. Toàn bộ tiền anh kiếm được đều giao cho tôi quản lý và chi tiêu gia đình, anh hầu như không quan tâm tôi tiêu vào việc gì.

    Rồi tôi có em bé thứ 3. Các con đều được học trường tốt và thường chơi với bố vì công việc của anh làm tại nhà, vừa làm, vừa chăm được các con. Bây giờ cuộc sống của tôi được mọi người trong xóm ao ước, nhưng tôi lại thấy lạc lõng trong ngôi nhà của mình. Từ khi có cháu thứ 3, anh ít quan tâm đến tôi hơn, không còn những tin nhắn yêu thương, không tặng hoa, nến, bánh vào ngày sinh nhật của tôi. Anh chỉ bảo em thích gì cứ mua làm quà. Thậm chí ngày cưới anh cũng quên luôn. Bình thường vợ chồng gần gũi tuần 2-3 lần, nhưng gần đây tuần một lần, đôi khi 2 tuần mới một lần. Dù 3 con nhưng tôi rất chịu khó tập gym, yoga, chăm sóc bản thân, có gu ăn mặc tốt nên nhìn chỉ giống như thiếu nữ 20-25 tuổi (đồng nghiệp nhận xét).

    Khi đi làm, tôi có rất nhiều vệ tinh xung quanh. Ở cơ quan, có một anh theo đuổi rất lâu nhưng tôi luôn khéo léo từ chối. Gần đây, anh ấy có chuyện buồn gia đình, anh muốn đổi xe máy nhưng vợ không đồng ý, cô ấy là người rất khó chịu. Anh tâm sự với tôi, tôi rất trân trọng tấm lòng của anh. Tôi đã giúp anh 50 triệu để mua xe mới. Điều này làm anh rất cảm động. Anh thường xuyên đón tôi sau những buổi tập gym, yoga, hay nhắn tin và lắng nghe những tâm sự của tôi. Tôi thấy thật ấm áp khi ở cạnh anh. Ngày sinh nhật của tôi, anh chuẩn bị rất chu đáo. Anh hẹn tôi tại một quán sang trọng, tạo bất ngờ với bó hồng xinh xắn 34 bông hoa, xung quanh thắp nến lãng mạn. Tôi và anh đã trao nhau nụ hôn đầu tiên, chưa đi quá giới hạn. Tôi có tình cảm với nam đồng nghiệp nhưng vẫn còn yêu gia đình nhiều. Tôi sợ nếu chồng không thay đổi, sẽ ngã vào lòng anh đồng nghiệp. Khi đó chồng sẽ mất tôi mãi mãi. Mọi người hãy cho tôi lời khuyên chân thành.
  5. himhthanh664

    himhthanh664 Member

    Tham gia:
    4/3/19
    Bài viết:
    66
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $2,740.93
    chuyển nhà thành hưng hà nội Tôi và chồng lớn lên cùng nhau ở vùng quê nghèo. Tôi 34 tuổi, còn anh 35. Chúng tôi yêu nhau cuối cấp 3. Tốt nghiệp cấp 3, tôi học trung cấp, còn anh học đại học. Ra trường đi làm được một năm thì tôi dính bầu, lúc này anh đang học năm thứ 3. Khi tôi thông báo, anh rất vui và chỉ nói đúng một câu: mọi chuyện để anh lo. Anh báo với gia đình. Cả hai bên gia đình đều phản đối quyết liệt, nhưng anh đã vượt qua mọi chỉ trích, đàm tiếu. Mọi người nhìn anh với ánh mắt mỉa mai, coi thường. Chúng tôi tổ chức đám cưới sau một tháng.

    Sau khi thành vợ chồng, cuộc sống của chúng tôi gặp muôn vàn khó khăn, đồng lương ít ỏi của nhân viên văn phòng không đủ chi tiêu cho cuộc sống gia đình 3 người. Sau giờ làm hành chính, tôi làm thêm đến tối khuya mới về, anh lo học năm thứ 4 và chăm con. Cuộc sống nghèo khó nhưng cả hai rất yêu thương nhau, hôm nào anh cũng đợi tôi về mới ăn cơm, chăm sóc để tôi dễ ngủ, chăm con khi con khóc. Tôi thật sự rất mệt mỏi nhưng chưa bao giờ than thở với chồng. Anh cũng cố gắng và ra trường. Mới ra trường, anh chưa có việc làm nhưng không cho tôi đi làm thêm nữa. Anh chạy vạy xin việc khắp nơi, làm bất cứ việc gì người khác thuê, không quản nặng nhọc, vất vả. Rồi anh trúng tuyển vào dạy học tại trường. Chúng tôi có em bé thứ 2. Cuộc sống đỡ khó khăn nhưng vẫn còn túng thiếu nhiều.

    Anh chịu khó học hỏi, nghiên cứu cách kiếm tiền online. Cuối cùng anh cũng tìm ra công việc làm thêm phù hợp với chuyên ngành của mình. Sau giờ dạy, anh dành toàn bộ thời gian bên chiếc máy tính, lúc nào cũng đến một hai giờ sáng mới ngủ. Anh làm thêm khá thành công, thu nhập cao so với lương chính. Toàn bộ tiền anh kiếm được đều giao cho tôi quản lý và chi tiêu gia đình, anh hầu như không quan tâm tôi tiêu vào việc gì.

    Rồi tôi có em bé thứ 3. Các con đều được học trường tốt và thường chơi với bố vì công việc của anh làm tại nhà, vừa làm, vừa chăm được các con. Bây giờ cuộc sống của tôi được mọi người trong xóm ao ước, nhưng tôi lại thấy lạc lõng trong ngôi nhà của mình. Từ khi có cháu thứ 3, anh ít quan tâm đến tôi hơn, không còn những tin nhắn yêu thương, không tặng hoa, nến, bánh vào ngày sinh nhật của tôi. Anh chỉ bảo em thích gì cứ mua làm quà. Thậm chí ngày cưới anh cũng quên luôn. Bình thường vợ chồng gần gũi tuần 2-3 lần, nhưng gần đây tuần một lần, đôi khi 2 tuần mới một lần. Dù 3 con nhưng tôi rất chịu khó tập gym, yoga, chăm sóc bản thân, có gu ăn mặc tốt nên nhìn chỉ giống như thiếu nữ 20-25 tuổi (đồng nghiệp nhận xét).

    Khi đi làm, tôi có rất nhiều vệ tinh xung quanh. Ở cơ quan, có một anh theo đuổi rất lâu nhưng tôi luôn khéo léo từ chối. Gần đây, anh ấy có chuyện buồn gia đình, anh muốn đổi xe máy nhưng vợ không đồng ý, cô ấy là người rất khó chịu. Anh tâm sự với tôi, tôi rất trân trọng tấm lòng của anh. Tôi đã giúp anh 50 triệu để mua xe mới. Điều này làm anh rất cảm động. Anh thường xuyên đón tôi sau những buổi tập gym, yoga, hay nhắn tin và lắng nghe những tâm sự của tôi. Tôi thấy thật ấm áp khi ở cạnh anh. Ngày sinh nhật của tôi, anh chuẩn bị rất chu đáo. Anh hẹn tôi tại một quán sang trọng, tạo bất ngờ với bó hồng xinh xắn 34 bông hoa, xung quanh thắp nến lãng mạn. Tôi và anh đã trao nhau nụ hôn đầu tiên, chưa đi quá giới hạn. Tôi có tình cảm với nam đồng nghiệp nhưng vẫn còn yêu gia đình nhiều. Tôi sợ nếu chồng không thay đổi, sẽ ngã vào lòng anh đồng nghiệp. Khi đó chồng sẽ mất tôi mãi mãi. Mọi người hãy cho tôi lời khuyên chân thành.
  6. himhthanh664

    himhthanh664 Member

    Tham gia:
    4/3/19
    Bài viết:
    66
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $2,740.93
    chuyển nhà thành hưng "Làng trường thọ" Ogimi ở Okinawa (Nhật Bản) có tới 3.000 người sống lâu nhất thế giới. Họ sống chậm, vui vẻ bên cạnh thiên nhiên, bạn bè. Họ ít bị các bệnh mạn tính như ung thư và bệnh tim, tỷ lệ mắc chứng mất trí nhớ cũng thấp hơn mức trung bình.

    Làm thế nào để người dân Ogimi sống thọ như vậy?

    Nhiều cuốn sách ra đời để giải thích cho hiện tượng trên, bao gồm cuốn sách bán chạy nhất của Dan Buettner là The Blue Zones: Lessons for Living Longer From the People Who've Lived the Longest hay cuốn Ikigai: The Japanese Secret to a Long and Happy Life của Héctor García và Francesc Miralles.

    Câu trả lời có lẽ là sự kết hợp của các nhiều yếu tố như sống đơn giản, sở hữu ít tài sản, dành nhiều thời gian hoạt động ngoài trời, giao thiệp với bạn bè, ngủ đủ giấc, ăn uống nhẹ nhàng và lành mạnh. Đặc biệt, không thể không nói đến triết lý Ikigai - khái niệm thể hiện sự chắt lọc từ mục đích, đam mê, sứ mệnh, thiên hướng, khát khao sống của mỗi người.

    [​IMG]


    Cụ bà Natsuko Maenaka, một người dân ở Okinawa, học dệt vải ở tuổi 84. Ảnh: CNN.

    Người Nhật quan niệm bất cứ ai cũng có Ikigai. Hãy tự hỏi bản thân: Bạn yêu thích điều gì? Bạn giỏi trong lĩnh vực nào? Bạn có thể được trả tiền cho cái gì? Thế giới cần gì? Khi bạn tìm thấy câu trả lời phù hợp với cả bốn câu hỏi, đó chính là Ikigai của bạn.

    Hoặc bạn có thể tự hỏi: "Tại sao bạn thức dậy vào buổi sáng? Hoặc, điều gì thúc đẩy bạn?".

    Trị liệu cũng là một cách để tìm ra Ikigai. Viktor Frankl, bác sĩ tâm thần và nhà thần kinh học người Áo, đã sáng tạo ra phương pháp trị liệu "logotherapy", liệu pháp giúp bệnh nhân tìm thấy mục đích sống của mình.

    Ít tốn kém hơn trị liệu là tự hỏi bản thân "Đâu là ý nghĩa cuộc sống của mình?" và theo đuổi các hoạt động hỗ trợ câu trả lời này. Đơn giản hơn là câu hỏi "Tôi thích làm gì nhất?". Ikigai của bạn có thể nằm ở các hoạt động mà bạn hoàn toàn đắm chìm và cảm thấy thú vị khi làm.

    Bác sĩ Sanjay Gupta, phụ trách mục y tế của CNN, gợi ý một câu hỏi khác để tìm ra Ikigai: "Nếu không tính đến tiền, tôi sẽ hối tiếc điều gì khi không thực hiện nó trong đời?".

    Ikigai của mỗi người lại khác nhau. Đối với dân làng Ogimi, Ikigai của họ là "trồng rau và tự nấu ăn", "gặp gỡ bạn bè" và "đan lát". Ikigai không cần phải cao cả hay phức tạp mà phần lớn là những hoạt động khiến bạn bận rộn nhưng vui vẻ suốt cả ngày.

    [​IMG]


    KBG84, nhóm nhạc gồm các cụ già trên 80 tuổi ở Okinawa tìm thấy Ikigai ở hoạt động ca hát, nhảy múa. ảnh: CNN.

    "Quan trọng nhất là bạn không thể và không nên đổ lỗi cho môi trường về việc sống mà không có Ikigai. Sau tất cả, việc tìm ra Ikigai riêng của mình là phụ thuộc vào bạn và theo cách riêng của bạn", ông Ken Mogi, nhà thần kinh học kiêm tác giả cuốn Awakening Your Ikigai: How the Japanese Wake Up to Joy and Purpose Every Day nói.

    Sống có mục đích sẽ khuyến khích các hành vi kéo dài tuổi thọ. Theo ông Mogi, tìm ra Ikigai giúp bạn sống lành mạnh hơn, tập thể dục nhiều hơn, tăng cường hoạt động xã hội và học tập suốt đời. taxi tải thành hưng

    Tìm ra Ikigai đã khó, duy trì Ikigai của mình còn khó hơn. Để tự nhắc bản thân trở lại với Ikigai, hãy sống đúng với trái tim và làm theo sự tò mò, trực giác bên trong. Năm điểm được ông Mogi nhấn mạnh để kiên trì theo đuổi Ikigai bao gồm: Tập trung vào chi tiết, chấp nhận bản thân, biết dựa vào người khác, tận hưởng niềm vui và sống cho hiện tại.

    "Bên trong bạn luôn có sự đam mê, một tài năng độc nhất. Chúng đem lại ý nghĩa cho cuộc sống và hướng bạn đến việc chia sẻ phần tốt nhất của con người mình cho đến thời khắc cuối cùng", tác giả García and Miralles nhận định.

    Học, giống như nhà thần học vĩ đại Joseph Campbell đã viết: "Hãy đi theo niềm vui của bạn".
  7. himhthanh664

    himhthanh664 Member

    Tham gia:
    4/3/19
    Bài viết:
    66
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $2,740.93
    chuyển nhà thành hưng Tôi đã 30 tuổi rồi, vậy mà chưa bao giờ có cảm giác rung động trước bất kỳ ai. Đọc tới đây chắc hẳn nhiều bạn sẽ bảo chắc ông này bị gay. Tôi cũng không biết nữa. Tôi không biết thứ tình cảm mà mọi người gọi là tình yêu là như thế nào.

    Nhìn lại cuộc đời mình, 18 năm lúc còn ở quê đi học thì chắn hẳn rất nhiều người cũng chưa biết yêu, đó là bình thường. Vả lại lúc trước làm gì có điện thoại hay mạng xã hội nên các mối quan hệ không kết nối như bây giờ. Rồi tôi lên thành phố học đại học 5 năm, lại học ngành cơ khí, cả khoa toàn con trai. Có mấy môn đại cương học chung với các ngành khác có nhiều con gái, nhưng tôi chưa bao giờ có suy nghĩ để ý, làm quen với ai. Tôi không đi tán gái như mấy đứa bạn, nghĩ lúc nào duyên tới thì sẽ gặp, tôi không bận tâm chuyện yêu đương lắm.

    Thế rồi tôi đi làm, cuộc đời lại khéo sắp đặt, môi trường làm việc của tôi thiếu đi bóng hình các bạn nữ. Tôi đi lắp đặt công trình công nghiệp, lang thang từ Nam ra Bắc, vậy mà cũng đã 6 năm. Cuộc sống của tôi đơn giản lắm, suốt ngày đi làm ở công trình, tăng ca liên tục đến đêm, không có khái niệm ngày cuối tuần hay ngày lễ. Tôi cũng chẳng có tâm trí quan tâm đến chuyện yêu đương hay hẹn hò với ai. Nhưng lạ thay là mấy đứa làm chung với tôi cứ liên tục cưới vợ, kể cả mấy cậu kém vài tuổi. Tôi không biết họ tán gái như thế nào, mà cũng chẳng để ý.

    Giờ Tết mà về quê là cả chục câu chuyện như một, gặp bà con hàng xóm là: Lấy vợ đi cho rồi... Ở tuổi này, bạn bè cấp ba nhiều đứa con đã đi học cấp một rồi, những đứa chưa kết hôn thì cũng hợp tan vài cuộc tình, chỉ riêng tôi là chưa bao giờ yêu ai, đúng hơn là chưa bao giờ biết yêu. Nhiều lúc tôi tự hỏi liệu tâm sinh lý của mình có bình thường không? Rõ ràng là khi xem phim, thấy các bạn nữ xinh xắn, đáng yêu vẫn muốn ngắm nhìn, vậy mà ngoài đời khi gặp các bạn nữ, cảm giác vẫn quá đỗi bình thường. Có thể lúc trước tôi hơi tự ti về bản thân, không được cao to, đẹp trai cho lắm, công việc không ổn định, không giỏi giao tiếp. Những vấn đề đó có thể lớn quá, đến mức chi phối mọi suy nghĩ và hành động của tôi.

    Đầu năm nay, tôi quyết định thử thay đổi, nghỉ việc và quay lại thành phố học tiếng Anh. Tôi có 2 mục đích, thứ nhất là nâng cao khả năng bản thân, bởi trước giờ vì không giỏi tiếng Anh mà tôi đã đánh mất rất nhiều cơ hội trong công việc. Thứ hai là muốn tìm một môi trường mới để có cơ hội quen biết với các bạn gái khác. Tôi đặt ra thời hạn là một năm, đến cuối năm nay nếu tôi có thể thay đổi thì sẽ kiếm một công việc làm ở thành phố, nếu không sẽ quay trở lại với các công trình, bởi chắc chỉ ở đó mới phù hợp với tôi, làm việc và không cần quan tâm gì nữa. taxi tải thành hưng
  8. vantien119

    vantien119 Member

    Tham gia:
    4/10/19
    Bài viết:
    45
    Đã được thích:
    0
    Credit:
    $1,201.25
    ÁO GHẾ- VÁY GHẾ- KHĂN BÀN

    http://dongphuchathanh.com/
    Phone/Zalo: 0934 554 879
    -------------------------------------------------------

    Áo ghế, váy ghế, khăn bàn khách sạn
    Áo ghế khăn bàn nhà hàng, phòng VIP
    Áo ghế khăn bàn hội nghị, hội thảo
    Áo ghế khăn bàn gia đình...


    [​IMG]

    ĐỒNG PHỤC Điện Biên


    *********************************
    # nệm ghế, # vải trải bàn, # mau khan trai ban dep



Chia sẻ trang này